Thứ Bảy, ngày 16 tháng 2 năm 2019        
     
 
   Thơ
  Bản in |  Gửi email    Cập nhật ngày:  17/12/2018  
  Tác phẩm trại sáng tác VHNT huyện Tam Nông 2018  
 

THAI SẮC

 

trong màu hoa

hoang dã

 

Màu hoa hoang dã

Ẩn dụ giữa đất hiền Tam Nông

Chẳng vô cớ thiên nhiên

Thơm thảo dâng tình người tình đất

 
 
 


 


THAI SẮC

 

trong màu hoa

hoang dã

 

Màu hoa hoang dã

Ẩn dụ giữa đất hiền Tam Nông

Chẳng vô cớ thiên nhiên

Thơm thảo dâng tình người tình đất 

Hoàng đầu ấn mênh mang lời Phật

Tỏa nghiêng trời từ bi

Mộc mạc cốt cách Tam Nông

Sắc vàng ngấm sâu lòng đất

 

Nhĩ cán tím lung linh chung thủy

Trang hoàng dòng kênh xưa

Theo gió từng nhánh rong

Màu thiêng miền người khấp khởi

 

Tôi đi trong thẳm sâu xứ sở

Nhận ân huệ từ hoa

Đây một miền vàng tím Tràm Chim

Thiêng liêng sắt son nhân ái

 

Trong màu hoa hoang dã

Người về tìm gặp người

Đất lành chim còn đậu

Trĩu thiên nhiên tinh khôi

 

T.S

 


THAI SẮC

 

phía sau tên đất

Tam Nông

 

Phía sau tên đất Tam Nông

Thiêng liêng khát vọng bừng trong cõi người

Hòa An, Tân Phú danh ngời

Mộc hiền thị trấn lặng trời Tràm Chim

 

Làm ăn cốt ở yên bình

An Long rồng gọi bình minh An Hòa

Cầu mong phát đạt mọi nhà

Phú Thành B, Phú Thành A, Phú Cường

Phú Ninh cùng Phú Hiệp thương

Phú Đức, Phú Thọ chung đường vươn xa

Nông phu hội ngộ một nhà

Hợp tác sản xuất với Hòa Bình xanh

Lộ trình đổi mới tiến nhanh

Tân Công Sính góp sức thành tam nông

 

Ai về thăm lại cõi đồng

Thấm sâu bình dị ước mong quê hiền

Tam Nông từng góc đất thiêng

Ngời tên đất nỗi niềm riêng phận người

 

T.S


 

 

MINH HOÀNG

 

CON ĐƯỜNG MÃI XANH

 

 

Nắng nghiêng về phía đằng tây

Để em nghiêng nón bên này nhé anh!

 

Quê anh ngút mắt đồng xanh

Cho em lúng liếng một nhành tinh khôi

 

Em thương hạt nắng vừa rơi

Thoa lên luống mạ xanh ngời ngời xanh

 

Dường như tiếng gió lùa nhanh

Nghịch trên mái tóc chải quanh nắng chiều

 

Em về, nghe nắng buồn hiu

Khi nào trở lại thương yêu chốn này?

 

Thôi anh đừng níu bàn tay

Để em giữ trọn phút này cùng quê!

 

Tặng anh một lọn tóc thề

Chấm thêm nét vẽ chân đê ngọt ngào

 

Em về ru khúc ca dao

Tràm Chim sếu hát dạt dào yêu thương

 

Anh xin một chút khiêm nhường

Đường cong em giữ con đường mãi xanh

 

L.N.M.H


 

LÊ TẤN VŨ

 

MÌNH VỀ HÁT KHÚC GIAN TRUÂN 

 

về thăm lại đất Tam Nông 

gió xanh hát giữa mênh mông rừng tràm 

sếu nghiêng vũ khúc mùa xuân  

lời người xưa cứ như âm vọng về...  

 

gìn lòng son giữ trăng thề  

thuở cha mẹ dắt nhiêu khê qua nghèo  

gánh đạn bom vác gieo neo 

cuộc sinh tử ấy bay vèo bóng câu 

lửa không thiêu đốt ngàn lau 

mà lên xanh ngát tràm cao ngang trời 

cho ta hát với thảnh thơi  

một thiên tình sử muôn lời tráng ca 

non trời cao ngất công cha 

lòng mẹ lai láng bao la biển tình  

lúa ma theo suốt hành trình  

mở ra vừng sáng niềm tin diệu huyền  

vượt mây chim nhỏ cánh nghiêng 

đi qua muôn dặm về nghìn nẻo đây 

mưa bom bão đạn tháng ngày  

mà tràm vẫn thế đứng đầy hùng tâm...

 

mình về hát khúc gian truân 

đất quê trỗi dậy bạt ngàn màu xanh 

nắng hiền xuống phố trong lành 

muôn chim ca hát rộn cành Tam Nông.  

 

L.T.V


Hữu Nhân

Những mùa sếu hát

CHƯƠNG V: KHÚC CA TIẾN CÔNG ĐỒNG THÁP MƯỜI

Giờ ngồi nhắc lại xa xưa
Mấy mươi năm trước tưởng vừa hôm qua
Một thời nắng lửa cháy da
Đất phèn quánh chặt như là đồng thau

Mình như đi giữa chiêm bao
Giữa bao đồng lúa hoa màu ngút xanh
Đất lành vẫn mãi đất lành
Từng bầy chim múa hót lanh lảnh trời

Làm sao quên chuyện qua rồi
Bao cơ cực bám kiếp người bủa vây
Ngửa bàn tay lật bàn tay
Đói nghèo lần lượt hết ngày lại đêm

nước kéo về từ đầu nguồn
một ngày dâng lên vài ba tấc
nhà ngập nóc
người tránh lũ lụt bồng chống nhau bỏ xứ ra đi
tổ quốc vừa đoàn viên
giờ lại phải di cư trên chính xứ sở mình
cả Đồng Tháp Mười
hơn trăm ngàn mẫu lúa chìm trong nước
kêu trời chẳng thấu
kêu đất chẳng nghe
trận lụt năm một chín bảy tám
kinh hoàng trùm lên khắp xóm làng
vừa mừng thoát khỏi đạm bom
giờ ngồi cất giọng ru con đẫm buồn

chẳng lẽ nào ta khoanh tay chịu đói
bạn bè gần xa giúp mấy cũng không vừa
hàng chục ngàn người lên đường làm kinh tế mới
nông trường như mấm mọc khắp nơi
những Gáo Đôi, Động Cát, Láng Biển, Cô Đông, Quyết Thắng, Giồng Găng...
chờ sức người mở đất khai hoang

nào ngờ
mạ lên chưa đầy gang tay
gặp mưa già phèn dậy
phải ăn cả lúa giống đợi mùa sau sạ lại
trồng lúa lúa chết
trồng khoai khoai lụi
những bầu mướp dưa cà chưa kịp xanh đã úa
khát khô cổ
đi từ sáng tới trưa mới đem được nước ngọt về
chưa kịp uống đã cháy vào cổ họng
đất xám xịt
đất đen ngòm
đất đỏ chạch
đất xanh rờn
màu nào đất cũng dư dả
chỉ thiếu màu phù sa

năm một chín tám hai
Đảng về

Nhà nước về
chú Sáu Dân về
kinh Hồng Ngự - Vĩnh Hưng xuyên ruột Tháp Mười
nối sông Tiền với Vàm Cỏ Tây
dòng nước ngọt tràn vào
sữa phù sa tràn vào
người hớn hở
đất reo hò

Tam Nông một chín tám ba
năm mươi ngàn dân
chưa tròn hai ngàn mẫu lúa
mỗi năm đầu người chỉ sáu trăm ký hơn
sống làm sao
giàu làm sao
và cả chết làm sao nữa
những câu hỏi xoáy vào bao lãnh đạo
có cả những người vừa từ trong bom đạn bước ra
đâu phải chỉ có chú Sáu Dân, Tám Bé, Mười Nhẹ
đâu phải chỉ mỗi một Hồng Nhân, Lê Khôi, Lê Hiếu, Năm Nam
đâu chỉ riêng Tư Nghinh, Tư Lam Sơn hay Tám Vũ
cả Đồng Tháp đều cùng Tam Nông đi tới
cả Tam Nông cùng Tam Nông chung lòng dốc sức
phèn không trôi ta bắt phèn ngủ yên
không có nước ta đào kinh dẫn nước
từ sống chung với lũ
đến thoát lũ ra biển tây
ba mươi năm không dài
ba mươi năm là một cuộc trường chinh
chống nghèo lạc hậu
để có một Tam Nông mạnh giàu
phải đổ bao nước mắt
mồ hôi
và cả máu.

 

Tam Nông năm hai ngàn mười ba
ba mươi năm
hơn năm mươi ngàn mẫu lúa
ba mươi năm
phát triển mười một lần so với ngày đầu chia tách huyện
một huyền thoại giữa Đồng Tháp Mười
một kỳ tích chinh phục thiên nhiên
một dấu son giữa thời đại mới

Tam Nông
quyết giữ cho Tam Nông
những hạt lúa trời
thành những hạt ngọc của người
thành những mùa đầy ắp tiếng cười
thành một minh chứng về lòng tin vào Đảng
thành một bài học lớn của sức dân trước sau chung thủy
biết sống cho xứ sở mình

Đồng Tháp Mười vựa lúa của miền Nam
Tam Nông như một lẫm lúa lớn
lẫm lúa vững bền tương lai.

H.N


THANH SEN

 

TAM NÔNG NGÀY MỚI

 

Tam Nông ngày mới quê mình

Gió reo khúc hát bình minh rộn ràng

Nhà cao đường rộng thênh thang

Tràm Chim khoe dáng giữa hoang sơ đồng

 

Mồ hôi rớt xuống minh mông

Năm xưa mở đất cha ông nhọc nhằn

Áo sờn trưa nắng chang chang

Bàn tay chai sạn phèn vàng bám chân

 

Sấm đầu mùa nổ rền vang

Hờn căm dồn nén trào dâng phút này

Đồng sâu giặc dữ phơi thây

Bao năm chờ đợi một ngày vùng lên (*)

 

Tràm vươn xanh đất chua phèn

Lúa trời, nhĩ cán, năn…chen gọi mời

Sếu về thương đất người ơi

Lả lơi vũ khúc say trời quê ta

 

Đồng vàng mượt khúc dân ca

Đường quê khoe sắc muôn hoa đón chào

Con ong say mật tìm nhau

Anh yêu em giữa xanh màu ngát xanh

 

Tam Nông ngày mới ngọt lành

Niềm tin no ấm long lanh mắt người

Đời vui rạng rỡ nụ cười

Trao yêu thương tới xanh ngời tương lai…

 

(*) Chiến thắng Giồng Thị Đam – Gò Quản Cung

 tháng 9/1959 được ví như tiếng sấm đầu mùa mở màn

phong trào Đồng khởi ở miền Nam năm 1960.

 

 

 

 

 

 
     
  Cộng tác viên ( Báo VNĐT)  
  Về đầu trang 

Ý kiến bạn đọc
 Gửi ý kiến 

Cùng tác giả
 


Các bản tin Khác

  • Thăng Long (10/09/2010)
  • Màu hoa cũ (10/09/2010)
  • Chiều ba mươi (10/09/2010)
  • Đêm xuân (10/09/2010)
  • Cộ trâu (10/09/2010)
  • Cảm ơn gió (10/09/2010)
  • Những Hột Thơ (10/09/2010)
  • Xuân về (16/09/2010)
  • Con chưa về (16/09/2010)
  • 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10  >> 
     Bài mới cập nhật













  • NGƯỜI TỬ TẾ (17/12/2018)








  •  Shop văn nghệ

     Nỗi nhớ thời gian (27/10/2014)  


     Người cận vệ- (12/08/2014)  


     Tuyển tập kịch ngắn (20/03/2014)  


     Hoa dồng (20/03/2014)  


     
     Tìm tác giả
     
     
         
     



     
     
       
       
         
    Hội thành viên
         
     
    Đăng ký nhận bản tin
      
     
     

     
    Múa |  Điện ảnh |  Văn nghệ thiếu nhi |  Văn nghệ trẻ |  Quê hương-Đất nước-Con người |  Văn nghệ nước ngoài |  Tác giả-Tác phẩm |  Bạn đọc |  Vui-Phê bình |  Shop văn nghệ |