Chủ Nhật, ngày 15 tháng 12 năm 2019        
     
 
   Truyện ngắn
[1] 2 3 4  Trang kế  
  Truyện ngắn MƯA BAN MÊ  
07/11/2019 | Tác giả: Cộng tác viên

 

Tôi đến Ban Mê Thuột vào một ngày mưa tầm tã. Như cái hẹn của bao lần, anh đến đón tôi rất đúng giờ. Không khó để nhìn thấy nhau giữa khoảng không gian rộng. Hai đứa cười hềnh hệch như hai đứa trẻ, đủ để cảm thấy không có khoảng cách giữa những người sau lâu ngày không gặp. Vừa xách hành lý và hối thúc tôi lên xe, anh cứ cười luôn, khoe răng trắng phóc. Tôi nhìn, thấy anh vẻ hơi khác đi, thêm một chút từng trải so với cái lần chúng tôi gặp nhau cách đây gần hai năm, khi anh theo đoàn famtrip tham dự hội thảo phát triển du lịch ở tỉnh sen quê tôi. Lúc ấy, tôi đã vội vã nghỉ phép bằng được để về quê, cốt gặp anh, dẫn anh đi thăm những ngóc ngách nơi tôi sinh ra và trưởng thành. Mỗi lần gặp lại là cứ thấy anh khác đi một chút. Tôi không phải ngạc nhiên nhiều. Khoảng thời gian gặp nhau chẳng bao lâu và bởi quy luật của cuộc sống, nên hiểu rằng, ai rồi ít nhiều cũng phải có sự đổi thay. Cũng như anh sẽ thấy ở tôi những gì đã khác ngày xưa.

       
   
  Truyện ngắn (đăng 2 số ngày 05/10/2019 và 20/10/2019) BĂNG QUA LÀN KHÓI  
22/10/2019 | Tác giả: Cộng tác viên

(Tiếp theo kỳ trước)

 

Ai cũng biết, thời xưa, ông nội chị Thắm nổi tiếng với nghề thọc huyết heo. Cả đời ông sống bằng tay dao và những tiếng kêu la eng éc. Ông đi khắp xứ làm sát thủ heo. Làm đến mức chuyên nghiệp, không cần trói chân trói cẳng mất công. Ông chỉ cần lại gần, gãi gãi vào mang tai, dụ cho con heo đứng im giây lát, rồi chỉ một ngọn dao sắc lẽm, ông đã hóa kiếp cho con vật tội nghiệp. Nó chết trong cơn đã ngứa. Ông làm tới già, không đi nữa, có khi người ta chở heo tới nhà nhờ ông đâm họng. Nghe họ hàng kể, có lần ông nằm mơ thấy một người đàn bà quần áo xộc xệch dẫn theo bầy con lúc nhúc, đến trước sân nhà quỳ lạy ông, khóc mãi không nói được gì... Ông thức giấc rồi cũng quên. Cho đến sáng hôm sau, có người chở con heo nái đến. Ông hỏi sao nái phải thịt. Người kia trả lời rằng nái già, đẻ không sai nữa, lứa rồi có năm con, đẻ xong thì đau, không thịt sớm nó chết uổng lắm... Rồi ông làm, lấy tiền người ta trả mua rượu uống. Nghe nói đó cũng là bữa rượu cuối cùng của ông. Khi ông sắp chết, tay chân co quắp lại như heo bị trói, toàn thân vẫy vùng, cổ họng kêu khẹc khẹc cho đến khi tắt thở.

       
   
  BĂNG QUA LÀN KHÓI Truyện ngắn (đăng 2 số ngày 05/10/2019 và 20/10/2019)  
22/10/2019 | Tác giả: Cộng tác viên
Kinh nghiệm ba đời nuôi heo nhà anh Thừa cho thấy, nái cũng như vợ, có con hiền, có con hung. Nái hung hay hiền đều do nết sẵn. Tuy nhiên, con nái đen này có chút ngoại lệ. Bình thường lành khô, ụt ịt ăn xong thì nằm, gà nhảy lên đầu mổ cám thừa, lục cục trên mũi cũng không thèm nhúc nhích. Vậy mà lúc cắn ổ, nó đổi tánh kỳ cục. Anh Thừa đếm đến con thứ mười hai rồi mà con nái vẫn chưa ngưng dấu hiệu chuyển dạ. Kể từ cái lần đầu tiên, khi anh Thừa thay bà già vợ làm mụ bất đắc dĩ cho heo tới giờ, không đếm xuể có đến mấy trăm lần anh phải thọc tay vô cửa mình con nái, nhẹ nhàng luồn qua mấy đoạn nhầy nhụa, lôi ra từ đó một sinh linh bé nhỏ cũng là heo. Nhưng lần này, không biết do anh Thừa bị cái gì hay bận nhậu say mướt ban chiều, cộng thêm bản hợp xướng từ miệng hai người đàn bà quyền lực trong nhà mà anh phân tán tư tưởng, làm trật lất. Con nái đen bị móc trúng chỗ nào đau điếng, đâm hung bất tử. Nó quật mớ sức lực còn lại sau mười hai lần rặn đẻ, quay đầu táp phập một phát. Cái bắp chuối đen thùi, lông lá, khô đét của anh Thừa tứa máu ròng ròng. Tiếng heo lẫn tiếng người dậy chuồng dậy trại, chó giật mình sủa váng màn đêm, muỗi mòng bay dáo dác.
       
   
  Truyện ngắn (số ngày 20/9/2019) Chùm truyện rất ngắn của NGỌC HUYỀN  
20/09/2019 | Tác giả: Cộng tác viên

TÌNH GIÀ

 

Chú Mười tuổi 55. Cô Út 51. Bữa đám cưới, làng trên xóm dưới nô nức mừng cặp đôi nối lại tình xưa. Có người nửa đùa nửa thật: già hết rồi mần ăn gì nổi nữa mà cưới với xin.

       
   
  Truyện ngắn (số ngày 20/7/2019) CON CHÓ CỦA LÃO TƯ XỈN (tiếp theo kỳ trước)  
23/07/2019 | Tác giả: Cộng tác viên
       
   
  Truyện ngắn (số ngày 20/7/2019) CON CHÓ CỦA LÃO TƯ XỈN  
09/07/2019 | Tác giả: Cộng tác viên

Quan sát thấy tay Tư Xỉn run run khi nâng ly rượu, giọng ngập ngừng muốn nói điều gì đó, nên tôi hề hà:

- Thôi thì lão dứt nốt ly này đi! Chưa đủ đô nên tay còn run phải không?

- Thầy giáo hiểu lầm Tư nầy mất rồi! Không uống rượu nhiều như ngày xưa từ mấy tháng trước Tết lận. Bây giờ định cai hẳn! Bỏ rượu đứt luôn…

       
   
  Truyện ngắn (số ngày 20.6.2019) LÃO MÓT Truyện ngắn dự thi - MÃ SỐ:014  
21/06/2019 | Tác giả: Cộng tác viên

Giọng lão khè khè, nghèn nghẹt như rượu còn nằm trên cổ họng, chưa kịp chảy xuống bao tử. Lão la lên:

- Tý đâu rồi, T… ý… ơi! Mày chết rồi hả Tý, đồ chết bầm!

Lão la mà đúng hơn là lão gào lên. Không nghe tiếng trả lời của thằng Tý. Lão la lên như đang nghẹn cơm trong cuống họng:

- Con mẹ mày đ… â…. u rồi? Đi mua cho tao xị rượu…

       
   
  Truyện ngắn (số ngày 05/6/2019) CẬU TUẤT Truyện ngắn dự thi - MÃ SỐ: 009 (*)  
11/06/2019 | Tác giả: Cộng tác viên
Gần hai mươi năm tôi mới trở về thăm quê ngoại. Làng quê xưa ruộng đồng cò bay thẳng cánh. Xa xa, xanh ngát màu yên ả của tràm, đước. Mỗi bình minh, cò bay lượn ồn ào cả cánh rừng. Khi hoàng hôn xuống, rừng lại lao xao tiếng gọi đàn đưa nhau về tổ. Trở lại lần này, quê ngoại không còn là vùng sâu vùng xa nữa mà đã lên phố, phố giữa đồng quê. Lòng tôi vui sẽ gặp lại bao người thân yêu và bạn bè một thời thơ ấu. Để kìm bớt sự háo hức trong lòng, tôi ghé vào quán café nhỏ bên đường. Những bộ bàn ghế sáng bóng, sạch sẽ, nép mình dưới hàng cây xanh rợp bóng. Phía trước là con đường nhựa thênh thang. Một dòng sông thơ mộng. Một cây cầu khang trang vươn mình giữa trời, cây, mây, nước… Mải mê ngắm, mải mê suy nghĩ, tôi chợt tỉnh khi một giọng phụ nữ oang oang với âm độ rất cao:
       
   
  TRANG VNHĐ TẾT SUM VẦY  
15/02/2019 | Tác giả: Cộng tác viên
Bà Năm ngồi canh nồi bánh tét với thằng cháu nội mà mặt cứ buồn rười rượi, lâu lâu bà lại thở dài. Từ hôm bữa cây mai trước sân bị ăn trộm khiêng mất thì hổng còn thấy bà cười. Thằng Phú thấy bà nội buồn nó cũng không dám nói gì. Nó lấy cành củi đẩy đẩy mấy mẩu than.
       
   
  Truyện ngắn: PHỦ THẦN TIÊN  
15/02/2019 | Tác giả: Cộng tác viên
 Hơn tám giờ tối, đêm thôn quê yên tĩnh, truyền hình nhà ai văng vẳng phim Hàn. Con đường đất nhỏ nằm lặng lẽ. Bóng của cây lá chập chờn, run rẩy dưới ánh trăng. Tiếng phụ nữ la thất thanh làm cả xóm giật mình. Ai vậy cà? - Mấy bà già tò mò.
       
   
  TRUYỆN NGẮN VNHĐ CAI NGHIỆN  
28/12/2018 | Tác giả: Cộng tác viên
Không khí căng thẳng đang bao trùm lớp 12V6. Những ánh nhìn lạnh buốt sắc nhọn như đóng băng những ai va phải đường đi của những tia mắt đó. Ước chừng như thiếu một chất xúc tác vào nữa thôi thì tất cả như đập vào nhau, vỡ tung tóe ra sàn nhà. Hà Đan lên tiếng để phá vỡ cái không gian nặng nề đáng sợ ấy:
       
   
  Truyện ngắn HƯƠNG HÚNG LỦI  
24/10/2018 | Tác giả: Cộng tác viên
Tin cả gia đình chị Ba Nhỏ bị ngộ độc vì ăn rau lan nhanh khắp xóm rồi khắp xã, người ta hỏi nhau xem chị Ba mua rau đó của ai, rồi ngộ độc hồi nào, nằm bệnh viện huyện hay tỉnh, bớt nhiều chưa?... Người tế nhị thì kề tai hỏi nhỏ, kẻ nóng tính vội vàng thì chửi đổng cả lên; nào là thứ bất lương, quân tàn ác, trồng rau rồi xịt thuốc cho cố vô để người ta ăn, làm ăn như vậy mà coi được... Quế bần thần cả người khi đang đứng dưới ruộng rau. Nắng chiều đang rải những tia cuối cùng xuống mảnh đất xứ cồn. Dưới bến, tiếng ai hò theo gió đưa sang nghe man mát:
       
   
  Truyện ngắn: VẾT XƯỚC  
15/10/2018 | Tác giả: Cộng tác viên

Người đàn ông bước vào gặp chị.

- Đánh máy giùm tôi lá đơn này, có gì hay thì chị bổ sung thêm, tôi không rành chữ nghĩa lắm.

Chị nhìn thoáng qua tiêu đề, giọng nhạt:

- Chừng nào anh lấy?

- Lấy liền!

       
   
  MÙI ĐỒNG QUÊ Truyện ngắn của: Hồ văn  
20/08/2018 | Tác giả: Cộng tác viên

          Thấy Hoàng lóng ngóng nhìn ra khu gò hoang, cây cối um tùm, thi thoảng có vài cánh chim vọt bay ra, lượn đáp vào, thằng Tâm gãi gãi đầu, nhăn mặt nói:        

- Thầy kiếm chị Hiền chứ gì? Nghe nói chị ấy theo gia đình lên Sài Gòn hay Bình Dương bán nước tương cách đây lâu lắm rồi. Đồ đạc, nhà cửa cuốn theo sạch. Cái gò đó cũng bán đứt cho người ta luôn.

- Sao em biết thầy kiếm chị ấy hay vậy?

- Nhìn mặt thầy ngu ngu…

- Hả, em nói cái gì?

       
   
  SÓNG  
13/07/2018 | Tác giả: Minh Hoàng

       - Anh mầy có chuyện rồi. Về gấp nghen!

            - Mà chuyện gì vậy má?

            - Nhà lu bu lắm. Về rồi nói, lẹ nghen!

            Sang lo lắng khi nghe cuộc gọi vừa rồi của bà Năm. Hơi thở gấp trong tiếng nói đứt đoạn cho biết một điều bất an đang xảy ra ở nhà. Ba tiếng “Về lẹ nghen!” cứ như một mệnh lệnh mà lâu rồi cô chưa nghe má nói với mình.

       
   
  MÙA KHOAI LANG  
23/09/2016 | Tác giả: Thu Truyền

Anh vác cây cuốc bước vào nhà. Vẻ mặt anh xanh nhạt, thất thần. Chưa ai nhận ra vẻ mặt đó của anh. Chỉ có con Đen nhận ra người chủ nó có vẻ khác thường, nó nằm cạnh chân anh, kêu ư ử và lưỡi nó liếm liếm vuốt ve. Anh rót ly trà hớp một ngụm. Trà đã nguội, có lẽ ba anh đã châm nó từ sáng. Ông thường uống trà vào buổi sáng cùng mấy người bạn già. Nước trà không nóng, nhưng vẫn còn vị thơm, đậm đặc, chát nhưng hậu ngọt.

Năm nay anh ba mươi tuổi, người đen đúa, cục mịch. Nhưng anh hiền lành và giỏi giang. Không rượu chè, không cờ bạc. Vậy mà ba anh vẫn chưa uống được ngụm nước trà nào của con dâu. Ba anh kêu anh cưới vợ. Anh dạ rồi ậm ừ cho qua. Bà thầy bói nói số anh đào hoa lắm. Vậy mà đến bây giờ chỉ có duy nhất một mối tình nhưng cũng đổ vỡ. Anh đâm ra ghét mấy bà thầy bói. Chỉ giỏi đoán bừa.

       
   
  TIẾNG VỌNG CỦA ĐỒNG BƯNG- Truyện ngắn của Hồ văn  
11/09/2016 | Tác giả: Cộng tác viên

Tân sai thằng con lên quán bà Câm lấy cá nấu canh chua gần chạng vạng vẫn chưa thấy về. Anh xếp laptop lại, lầm rầm tới lui trong nhà. Nghe tiếng khua mở cổng, đoán chắc là nó, Tân chạy nhanh ra cửa, vồn vã hỏi:

- Cá đâu con, sao lâu vậy?

            Mặt mày tái xanh, nó hổn hển trả lời:

- Ba ơi bà Câm biết nói, bà Câm biết nói ba ơi…

- Xạo nhiều tập nghen con. Bả Câm mà biết nói cái nỗi gì.

- Thiệt mà. Thấy bà ta đang đội nón gục đầu chăm chú lựa cá, con bước lại gần ra hiệu như lần trước ba dạy. Bà Câm với tay lấy bọc cá đưa con, rồi giở nón, rặn từng tiếng dài: Á…í…á…í… Con sợ quá, chưa kịp trả tiền, chạy ra đường vọt về đây nước một. Về tới cổng, con chợt nhớ tới bọc cá. Hỏng biết nó rớt ở đâu.

       
   
  Ngày mười ba tháng bảy  
11/09/2016 | Tác giả: Hồ Văn

Đêm nay là ngày mười ba tháng bảy âm lịch, nhìn ánh trăng treo lơ lửng trên bầu trời đêm tựa như mẹ đang đưa tòn ten trên võng. Với tôi, mẹ là ánh trăng rằm tháng bảy, tỏa sáng lung linh, soi rọi khắp ngõ ngách tâm hồn chúng con - một người mẹ đúng với ý nghĩa vốn có trên khắp nhân gian. Đêm nay, mẹ không ngủ được vì nhớ ba và lo lắng cho chúng con. Bốn anh em con dẫu có khôn lớn chừng nào đi nữa, nhưng riêng với mẹ, vẫn là những đứa con nhỏ dại, vẫn cần có mẹ kề bên.

Hiếu là anh hai tôi, cũng là đứa con làm mẹ bận tâm nhất. Ngày ba tôi bị căn bệnh thần kinh tọa và lao phổi hoành hành cũng là lúc anh Hiếu bỏ dở chuyện học hành. Nhà tôi gồm anh hai, em trai, chị gái và tôi, chưa lập gia đình nên ba mẹ càng thêm ray rứt. Khi ba chị em tôi xin được chỗ làm trong công ty Hùng Cá thì ba mẹ không còn tiền cho anh Hiếu đóng học phí để  tiếp tục theo đuổi đến cùng ước mơ của mình: Đại học nuôi trồng thủy sản. Anh tiếc nuối ngưng học vì gia đình lâm cảnh nợ nần, làm ăn thất bại.

       
   
  Truyện ngắn Con tạo xoay vòng  
04/05/2016 | Tác giả: Thu Truyền
Rồi “cô dâu mới” được dắt về ra mắt nhà chồng. Lần đầu tiên cô đặt chân đến nhà Hoàng Vũ là một ngôi nhà cao tầng lộng lẫy. Xung quanh nhà được bao bọc bởi rất nhiều loại hoa kiểng đẹp, mắc tiền. Từ bên ngoài nhìn vào ngôi nhà phần nào người ta cũng đoán được sự giàu có, sang trọng của chủ nhà. Hoàng Vũ là con cả, anh còn một người em nhỏ hơn mình hai tuổi. Là anh em ruột nhưng hai người là người của hai thế giới khác nhau. Hoàng Vũ miệng lưỡi lanh lợi, lắm lời. Còn cậu em trai thì điềm đạm, ít nói. Vì thế trong gia đình, cậu em trai cũng không chiếm được nhiều tình cảm của ba mẹ hơn người anh của mình bởi những lời nói thiệt thà không có cánh. Huỳnh Như gặp ba mẹ của Hoàng Vũ, họ nhìn cô với cặp mắt dò xét rồi hỏi thăm cô cha mẹ làm nghề gì, gia cảnh ra sao, anh em thế nào… và hình như cô không được lòng người mẹ chồng tương lai. Cô được chấp nhận bởi cô là người có học thức và những lời cầu xin của Hoàng Vũ. Mẹ chồng cô là người luôn quan niệm môn đăng hộ đối, mà gia cảnh của cô thì…
       
   
  Đường về  
06/08/2015 | Tác giả: Hồ Văn

 

Tác giả: Thu Truyền

Nam ngồi gục mặt, hai tay khoanh tròn trên đầu gối, anh đang hồi hợp chờ tin của bác sĩ trong phòng cấp cứu mẹ anh. Nam lo lắng, hoang mang, anh lo cho mẹ, anh sợ vắng đi tình thương duy nhất anh còn lại trên cuộc đời này. Mẹ anh bệnh, bệnh rất nặng vì bao nhiêu năm vất vả ngược xuôi nuôi anh khôn lớn và để anh không phải thua thiệt mọi người vì anh là một cậu bé không cha.

       
   
  MÙA HÈ NĂM ẤY  
22/07/2015 | Tác giả: Cộng tác viên
Nhắc đến mùa hè thì người ta lại nghĩ đến những cơn mưa dài bất tận, nghĩ đến cái nắng oi bức, chói chang, cái nắng như thiêu đốt tất thảy, nhưng thay vào đó là những cơn mưa rào mát rượi. Sau khi mưa trút xuống, nó như tắm mát cho tất cả muôn loài. Mưa làm dịu đi cái nắng gay gắt, cây cối xanh tươi vươn những tán lá to để đón những giọt nước ngọt lành, nó trông như vui vẻ hẳn lên như những đứa con vừa được mẹ thưởng quà. Còn đối với tụi nhóc như chúng tôi mùa hè là mùa đẹp nhất, vui nhất. Mùa hè là dịp cho chúng tôi thỏa sức vui chơi, quậy phá.
       
   
  MÙA HOA ĐIỆP VÀNG  
12/06/2015 | Tác giả: Cộng tác viên
 Kim Thắm
Nhớ rất nhiều những ngày 8/3, ngày 20/11…Tất cả đồng nghiệp quây quần bên nhau… cùng nấu ăn, thi ca hát. Dưới bóng những cây điệp vàng tỏa mát cùng  chơi trò chơi…đập bong bóng, tiếp nước trường sa, chạy xe đạp chậm…sắp bốn mươi rồi mà tự dưng thấy lòng mình trở lại như những ngày còn rất trẻ…nghe tiếng cười vang xa…

            Thỉnh thoảng đi ngang băng ghế đá vô tình nghe tiếng mấy đứa học trò: “Trời, còn có mấy tuần nữa là thi tốt nghiệp, tui ước gì còn thời gian thêm nữa để tui ráng học bài…”, nghe có chút niềm vui len nhẹ …sao thấy thương…có cực thêm chút nữa…cũng sẵn lòng…


       
   
  NHỮNG MẢNH ĐỜI  
12/06/2015 | Tác giả: Cộng tác viên
 Truyện ngắn của Quỳnh Phương
Còn nhớ lời ngoại kể: Thời con gái, mẹ là một cô gái tuy không đẹp, nhưng rất mặn mà duyên dáng, có khối người ngỏ ý muốn cưới về làm vợ nhưng mẹ chẳng bằng lòng. Ông bà ngoại chỉ có mỗi mình mẹ, tuy không thuộc dạng khá giả, nhưng gia đình cũng đủ ăn đủ mặc. Ông ngoại qua đời bỏ lại mẹ và bà ngoại Nam với nỗi buồn khôn tả. Thời gian trôi qua, trong một lần tình cờ đi đám cưới chung, mẹ và ba Nam gặp nhau. Tình yêu dần bắt đầu và đơm hoa kết quả... Một năm sau, Nam ra đời và bao nhiêu chuyện lục đục cũng bắt đầu xảy ra liên tiếp. Ba thường đi sớm về muộn, suốt ngày không ngó ngàng việc đồng áng, bỏ tất cả chuyện lớn, chuyện nhỏ, trút hết lên đôi vai bé nhỏ của mẹ. Và chuyện gì đến rồi cũng đến. Năm Nam được 3 tuổi, buổi tối hôm đó ba về thu dọn đồ đạc và đưa cho mẹ lá đơn ly hôn. Mắt mẹ nhòa đi, run run đưa tay kí vào lá đơn mà ba để lại. Ba giật phăng lá đơn trên tay mẹ và vội vã bước đi như bay vào khoảng trời tối mịt...
       
   
  SA NGÃ  
12/05/2015 | Tác giả: Cộng tác viên
TG: Quỳnh Phương

       
   
  Ngủ đi… quá khứ!  
20/10/2014 | Tác giả: Cộng tác viên

-   Dậy, An, dậy đi học, hôm nay mày có giờ kiểm tra đó, dậy liền đi.

-   Mày để tao ngủ chút nữa đi, tối qua về trễ, mệt quá!

-   Nhưng hôm nay mày kiểm tra đó, nghỉ thì mất điểm mất, thức dậy đi mầy!


       
   
  BÔNG KHOAI LANG TÍM ĐỎ  
20/10/2014 | Tác giả: Cộng tác viên
       
   
  BÒ KHÓC  
17/07/2014 | Tác giả: Cộng tác viên
Thiệt ra, còn một nguyên nhân nữa khiến thằng Ngà bỏ nghiệp giáo. Không biết nghe ai xúi giục, mấy đứa học trò cá biệt ở trong trường hễ gặp nó là bè nhau: “Thầy giáo cho bằng, thầy giáo cho bằng…”. Lúc đầu, nó nghĩ từ khi mình dạy học đến giờ có đối xử không công bằng với ai đâu mà sao tụi học trò nói vậy. Chăn bò mà giờ trở thành thầy giáo là một sự thành công mỹ mãn, đáng tự hào. Nhưng không hiểu sao đối với thằng Ngà lúc ấy xem như là một sự sỉ nhục. Vả lại, thầy giáo cũng là một nghệ sỹ trên bục giảng. Chắc thằng Ngà muốn biểu diễn ở sân khấu rộng lớn hơn. Lúc tiễn nó lên Sài Gòn, lão Tư tự dưng xếp đàn, không thèm hát, kể cho nó nghe một câu chuyện: Ở xóm trên, con Thuý cháu bà Sáu Móm, đi nước ngoài dìa bày đặt toàn nói “tiếng Anh, tiếng chị” với mọi người. Hôm đó nó mặc bộ đồ màu đỏ, mang giày cao gót ẹo qua ẹo lại ngang xóm mình. Hỏng biết có con bò của ai xổng chuồng, khịt khịt mũi, giương sừng, xông lên định chém. Con nhỏ quýnh quáng la làng: “Trời ơi, bò rượt tui kìa. Bà con ơi cứu, cứu, cứu…!”. Sao hông giỏi lúc đó nó nói “tiếng em, tiếng Anh” gì đó đi. Rồi lão quay sang thằng Ngà nhắc khéo: Đừng chối bỏ quá khứ, cội nguồn. Đó là nơi nuôi nấng dìu dắt ta nên người, giúp ta vượt qua mọi khó khăn trong cuộc sống.
       
   
  ĐIỀU ÁY NÁY…  
17/07/2014 | Tác giả: Cộng tác viên
Về xã, anh ta lại lân la tới nhà, gợi ý và vận động chính quyền địa phương giúp má chồng tôi đi mổ mắt miễn phí. Má tôi được sáng mắt biết ơn anh ta lắm. Tôi nghĩ anh ta không tới thì người khác cũng tới nhà tôi và mắt má tôi vẫn sáng. Đáng ghét hơn, chuyện vợ chồng tôi đi chở hàng thuốc lá lậu thuê cho người ta từ lâu giấu kín, nay anh ta đã nói cho má chồng tôi biết, khiến bà tức giận, lệnh chúng tôi phải bỏ nghề vì sợ nguy hiểm, bà còn đòi từ hai vợ chồng tôi… Chúng tôi hứa sẽ bỏ nghề chở thuê hàng lậu khi tìm được việc làm ổn định. Anh ta khuyên, chồng tôi tạm thời nên chạy xe ôm, tôi nấu cháo bán cho hàng xóm hằng ngày… nhưng hai vợ chồng tôi chưa chịu vì thấy đi chở thuốc lá lậu có nhiều tiền hơn.
       
   
  Cỏ Thơm  
31/03/2014 | Tác giả: Cộng tác viên
Mười sáu năm sau ngày Trần Đợi mất tích, Xóm Cỏ Thơm có đường lát pê-tông. Con đê ngăn mặn nay biến thành lộ liên huyện cho xe bốn bánh. Khi đó, xẻo nước được xáng múc kê thêm đất. Loài cỏ dại bắt đất bồi xanh mơn mởn cho ra hai đợt hoa thơm dịu, lan tỏa vào túp lều của mẹ con Cỏ Thơm. Mẹ việc trong, việc ngoài, quần quật. Con trai tháp tùng gánh con Ba Khả đi xe buýt lên học trường xã rồi trường huyện. Cỏ Thơm trông càng trẻ ra sau khi dứt ra khỏi Ba Khả, day sang anh cán bộ Ngân hàng Nông nghiệp huyện Tám Tài.   

So với Ba Khả, Tám Tài vượt trội, lợi thế hơn nhiều mặt: Ly thân vợ, điển trai sánh công tử vườn, lại có thêm giọng ca cổ bá cháy. Hai lần nghe Tám Tài “xuống mùi” nhân dịp hai đám giỗ nhà Ba Khả, Cỏ Thơm xiêu lòng…    

       
   
  Mùa cúm núm thay lông  
31/03/2014 | Tác giả: Cộng tác viên

Tôi gặp lão Tư cũng là nhờ cái duyên trong nghề nghiệp, rồi kết nhau làm bạn vong niên. Mấy chục năm trước, tôi từng dạy học ở xứ Gãy Cờ Đen này, nơi giao nhau của bốn dòng sông chảy vào lòng Đồng Tháp Mười để rửa phèn, thoát lũ; nuôi nấng từng cây lúa, hoa sen và mang tôm, kéo cá về đây, giúp người dân có điều kiện bám đất, giữ làng, rồi phát triển vươn lên cho đến bây giờ. Thời ấy, chuyện học sinh bỏ học như cơm bữa, nhất là vào mùa vụ thu hoạch. Ra ngoài đồng ruộng, đếm đầu học trò có khi còn nhiều hơn ở trong trường học. Nhưng theo chủ quan, nguyên nhân nghỉ học của đứa học trò ruột của mình- thằng Tủm kêu lão Tư bằng ông nội- thật hết sức kì cục. Tôi đang say sưa giảng bài thì có một lão già chạy giật một, giật hai, hổn hển đứng ngoài cửa lớp hỏi vọng vào:


       
   
[1] 2 3 4  Trang kế  
 Bài mới cập nhật

  • LỜI PHÊ (09/12/2019)




















  •  Shop văn nghệ

     Nỗi nhớ thời gian (27/10/2014)  


     Người cận vệ- (12/08/2014)  


     Tuyển tập kịch ngắn (20/03/2014)  


     Hoa dồng (20/03/2014)  


     
     Tìm tác giả
     
     
         
     



     
     
       
       
         
    Hội thành viên
         
     
    Đăng ký nhận bản tin
      
     
     

     
    Múa |  Điện ảnh |  Văn nghệ thiếu nhi |  Văn nghệ trẻ |  Quê hương-Đất nước-Con người |  Văn nghệ nước ngoài |  Tác giả-Tác phẩm |  Bạn đọc |  Vui-Phê bình |  Shop văn nghệ |